Tuyển chọn 20+ bài thơ 20/11 làm báo tường mới nhất năm 2019

60

Ngày Nhà giáo Việt Nam sắp đến nhiều cô cậu học trò lại tìm kiếm những bài thơ 20/11 hay về cô giáo, mái trường để làm báo tường, viết lời chúc,… dành tặng thầy cô. Trong bài viết dưới đây, JAMJA BLOG xin chia sẻ tới bạn những bài thơ 20/11 làm báo tường mới nhất năm 2019

Thơ 20/11 làm báo tường về thầy giáo ý nghĩa

Người thầy đáng kính luôn tận tụy, âm thầm bảo vệ và dạy dỗ những cô cậu học trò bé bỏng trên con đường đi đến bến đò thành công. Dù có nhiều lúc làm thầy buồn, thầy phiền lòng mà chẳng biết người đã phải chịu đựng bao nhiêu khó khăn, vất vả vì chúng ta. Nhưng thầy không bao giờ chùn bước. Bằng tình cảm yêu thương, tấm lòng vị tha và yêu nghề thầy dốc hết tâm sức để cố gắng để chúng ta trở thành những con người có ích cho xã hội, những đứa con ngoan của cha mẹ. Thay cho những lời cảm ơn chân thành và hành động ý nghĩa. Dưới đây là những bài thơ 20/11 về thầy giáo thay cho lời tri ân sâu sắc trong ngày Nhà giáp Việt Nam

1. Ơn thầy khắc ghi – Thái Xuân

Công lao dậy dỗ thành người đó
Nghĩa nặng ân sâu tạc dạ trò
Gắng học cho chăm đừng ngại khó
Ơn thầy sáng mãi khắc tâm cho…

2. Lời ru của thầy – Đoàn Vị Thượng

Công lao dậy dỗ thành người đó
Nghĩa nặng ân sâu tạc dạ trò
Gắng học cho chăm đừng ngại khó
Ơn thầy sáng mãi khắc tâm cho…

Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi
Hoá thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

3. Nghe thầy đọc thơ – Trần Đăng Khoa

Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa
Nghe trăng thuở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời

Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

4. Không đề – Nguyễn Thị Chí Mỹ

Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,

Thầy ơi!
Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người.

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.

Thơ 20/11 làm báo tường

5. Lá nhuộm tóc thầy – Hồ Ngọc Quân

Về trường mừng đón huân chương
Gặp thầy gặp bạn tình thương dạt dào
Lâng lâng cảm xúc dâng trào
Tóc thầy điểm bạc độ nào chẳng hay
Sân trường xanh thắm chồi cây
Phải chăng lá nhuộm tóc thầy của tôi
Ra về lòng những bồi hồi
Nguyện rằng luôn mãi là người trò ngoan.

6. Ơn thầy – Nguyên Sinh Hạnh

Hạnh phúc vinh quang bởi các thầy
Vì đời sự nghiệp ấy trồng cây
Cho dù sóng gió không hề nản
Cám dỗ dòng đời vẫn cứ say
Đất nước ơn người công dạy dỗ
Quê hương nặng nghĩa trước hiền tài
Tình yêu trách nhiệm ngang trời biển
Tạc dạ ghi lòng chẳng nhạt phai…!

7. Thầy trò – Tùng Nguyễn Đức

Non cao nghiêng bóng biển xanh
Lượn vui cùng ánh trăng thanh soi đường
Thuyền yêu, thuyền vẽ ánh dương
Long lanh tỏa sáng vấn vương nghĩa tình.

Gió đưa con sóng uốn mình
Hòa cùng điệp khúc bình minh rạng ngời
Lụa hồng trải rộng muôn nơi
Điểm tô khoe sắc muôn đời không phai.

Khắc ghi… quyện thắm… tình ai
Hoa lòng… tinh khiết… trang đài… mộng mơ…

8. Thưa thầy – Hữu Thỉnh

Thưa thầy, bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa

Thưa thầy bài tập hôm qua
Con bỏ vào ngăn khóa kín
Mải lượn lờ theo từng vòng song
Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin

Thưa thầy, bên ly cà phê đen
Con đốt thời gian bằng khói thuốc
Sống cho mình và không bao giờ mơ ước
Mình sẽ là ai? Tôi sẽ là ai?

Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sang
Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
Soạn bài trong tiếng ho khan

Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
Sao con học hoài không thuộc
Để bây giờ khi con hiểu được
Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy

9. Dạ thưa thầy – Võ Thanh An & Trần Quang Vinh

Dẫu biết rằng: “Một sự nhịn là chín sự lành”
Dạ thưa thầy, con đã nhịn đến quên mình…
Sao sự lành hiếm thế?
Vâng! Thì cõi luân hồi là bể dâu, dâu bể.
Con vẫn nhớ lời thầy, diệt oán bằng ân
Dạ thưa thầy, viên phấn trắng đã đổi màu
Ngày nay, bảng đen có nơi thay tấm phoóc-mi-ca màu trắng
Buộc lòng viên phấn là bút dạ màu đen.
Dạ thưa thầy, con vẫn là một đứa bé y nguyên
Run lên trước cuộc đời, như đã từng run lên khi thầy kêu lên bảng.
Dạ thưa thầy, con vẫn tin sự nhịn là cứu cánh
Bao giờ cuộc đời lành hơn?
Dạ thưa thầy…

10. Thầy và chuyến đò xưa – Nguyến Quốc Đạt

Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian…

Thơ 20/11 về cô giáo hay nhất

Ngồi trên ghế nhà trường người luôn dạy dỗ, bảo vệ, che chở những cô cậu học trò bé bỏng, ngây ngô chính là người cô đáng kính của chúng ta. Những hy sinh thầm lặng đó luôn được biết tới với lòng biết ơn chân thành nhất. Ngày Nhà giáo Việt Nam là một cơ hội đặc biệt để bày tỏ lòng biết ơn và tình cảm chân thành gửi tới người cô đáng kính. Ngoài những món quà, hành động yêu thương dành tặng cô thì những bài thơ 20/11 thay cho lời muốn nói gửi gắm tới cô trong ngày 20/11 sắp tới này.

Thơ 20/11 2

11. Gửi về cô giáo dạy văn – Nguyễn Thụy Diễm Chi

Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ: Sẽ về thăm
Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?
Ước gì… Hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên
Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: “Văn học là nhân học”
Và chẳng ai học xong bài học làm người!
Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp
Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá – Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ…

12. Thăm cô giáo – Nguyễn Lam Thắng

Hai mươi tháng mười một
Bé cùng bạn thăm cô
Tặng cô nhiều hoa cúc
Và giọng hát ngây thơ

Với nụ cười đằm thắm
Cô gật đầu cảm ơn
Cô hiền như cô Tấm
Giữa muôn đoá hoa thơm

Cô xoa đầu của bé
Khen: – Bé ngoan hát hay!
(Sao cô giống mẹ thế
Cũng khen bé câu này!)

Bé mơ ngày khôn lớn
Học hành tiến bộ nhanh
Bé sẽ làm cô giá
Dạy và thương học sinh.

13. Cô ơi – Tác giả: Thảo Thảo

Rời mái trường thân yêu
Bao năm rồi cô nhỉ?
Trong em luôn đọng lại
Lời dạy bảo của cô

Ngày ấy vào mùa thu
Bước chân em rộn rã…
Cô không lời từ giã
Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như chiêm bao
Cô về đâu, chẳng biết?
Vẫn vang lời tha thiết
Từ giọng cô dịu hiền

Thời gian bước triền miên
Cô chưa lần quay lại
Chúng em nhớ cô mãi
Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về…
Nay chúng em khôn lớn
Ngày rời trường gần đến
Bao giờ gặp lại cô?!

14. Nhớ cô giáo trường làng cũ – Thanh Trưởng Hoài Châu

Bao năm lên phố, xa làng
Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
Nhớ bài tập đọc a ê
Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em
Vở ngày thơ ấu lần xem
Tình cô như mẹ biết đem sánh gì

Tờ giấy nguệch ngoạc bút chì
Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
Thương trường cũ, nhớ làng quê
Mơ sao được một ngày về thăm Cô!

15. Hai người mẹ – Nguyễn Lãm Thắng

Sáng đưa con đến lớp
Cho con ăn, rồi đi
Gửi con cho cô giáo
Chiều mẹ đón con về

Sáng sớm và chiều, tối
Mẹ là mẹ của con
Cả ngày trên lớp học
Mẹ là cô giáo hiền

Phải thật ngoan con nhé!
Phải biết vâng lời cô
Bao nhiêu điều mới mẽ
Trong câu hát lời thơ…

Con mang về tặng mẹ
Con mang về tặng bạn
Và bao câu chuyện kể
Con tặng ông tặng bà

Ngoan và ngoan con nhé!
Ở lớp như ở nhà
Con có hai người mẹ
Đều yêu con thiết tha.

16. Cô giáo của em – MN Thanh Minh 

Trông cô cũng giống mọi người
Mà cô biết nhiều lắm đấy!
Tất cả chỉ là tờ giấy
Cô gấp thành hoa, thành chim
Những tiếng nói thường của em
Cô hát thành ra bài hát
Cô múa mềm như là nước
Chỉ bằng bước chân bàn tay
Em nóng, cô cởi áo ngay
Rét, cô đắp chăn kín ngực
Cô bảo chúng em thương nhau
Cô dạy biết nghe lời mẹ…
Cô giáo em tài là thế
Ai học cô cũng thành ngoan

Thơ 20/11 về mái trường tri ân thầy cô

Mái trường luôn là nơi lưu giữ những khoảnh khắc đáng nhớ của thời học sinh. Những kỷ niệm đan xen những cảm xúc khó diễn tả thành lời. Nơi kết nối những tâm hồn lại thành một tập thể đoàn kết. Vui có, buồn có, lưu luyến cũng có. Ấp ủ bao nhiêu giấc mơ của những cô cậu học trò thời áo trắng thơ mộng. Những bài thơ 20/11 về mái trường dường như  thấu hiểu được hết tâm tư muốn nói của những bạn học sinh được diễn tả qua những bài thơ sâu lắng dưới đây. Đây cũng là một chủ đề được nhiều bạn lựa chọn để làm báo tường trong hoạt động của trường hàng năm vào ngày Nhà giáo Việt Nam

17. Trường tôi – Tố Hữu & Nguyễn Kim Thành 

Trường tôi kiểu cách gì đâu
Không ham mái ngói, chẳng cầu tương vôi
Nhà tranh vách đất đủ rồi
Đình quang chiếm chật, được ngồi là hay
Trường tôi vui giữa luống cày
Bến sông, bãi chợ, bóng cây, lưng đồi
Trường tôi vui giữa biển khơi
Chữ reo mặt sóng, chữ ngời ghe câu
Trường tôi vui giữa rừng sâu
Chữ theo đuốc lửa, đêm thâu tiếng người.

Lại đây, ơi bạn mình ơi!
Trường tôi vang vọng rồn lới nước non
Ta nghèo, không mực thì son
Bút tre phấn gạch, bà con tạm dùng.

Nghiêng đầu trên tấm bảng chung
Phơ phơ tóc bạc, bạn cùng tóc xanh
Này em, này chị, này anh
Chen vai mà học, rách lành sao đâu!
I tờ mớm chữ cho nhau…

Thơ 20/11 2

18. Về lại trường xưa – Bằng Lăng Tím

Em về lại sân trường xưa đầy nắng
Hạ cuối rồi trống vắng quá đi thôi
Gốc bằng lăng hai đứa vẫn thường ngồi
Giờ vắng lặng phai phôi bao kỷ niệm.

Chút tình xưa như vẫn còn bịn rịn
Trường còn đây ngói phủ kín rêu mờ
Ngày chia tay anh tặng mấy vần thơ
Để tháng năm em mãi chờ…mãi đợi.

Em về rồi sao anh còn chưa tới
Tím hoàng hôn vời vợi nhớ mong anh
Phấn, bảng đen cùng bao giấc mộng lành
Đã một thời ta bên nhau dệt mộng.

Trống im ngủ góc sân trường vắng bóng
Gió rì rào xua cái nóng ban trưa
Em tìm về nơi kỷ niệm ngày xưa
Giờ còn đó cơn mưa chiều cuối hạ.

Ve hát mãi bản tình ca bên lá
Đếm thời gian nhớ anh quá yêu ơi!
Phượng rực bông tô thắm cả khung trời
Tim xao xuyến muôn ngàn lời nhắn nhủ

Có khi nào anh về thăm trường cũ
Nhặt giùm em cánh hoa rũ vừa rơi
Để cho ta nhớ về mãi một thời
Tà áo trắng cùng khung trời thơ mộng…

19. Hoài niệm áo trắng ngày xưa – Nguyên Thạch

Tôi về đây giữa quê hương hanh nắng.
Phượng nở thương vạt áo trắng trốn hè.
Trầm ngút ngàn lời nức nỡ tiếng ve.
Buồn não nuột như chuyến ghe ly biệt.

Đã lâu lắm mới về thăm Phan Thiết.
Kể từ ngày từ biệt áo chiến binh.
Thăm lối xưa hoài niệm lại chuyện tình.
Tà áo trắng cô nữ sinh trong trắng.

Ôi quê hương tã tơi ngàn cay đắng.
Nếu nơi đây vắng màu trắng tan trường.
Thì đời này ắt sẽ không dễ thương.
Đượm màu máu như phố phường cờ rũ.

Sáng vươn vai cúc trắng hương đơm nụ.
Chiều thướt tha vạt trắng điểm phố phường.
Xin cảm ơn tà áo trắng quê hương.
Đã khơi dậy người tôi thương năm cũ.

20. Còn mãi – Hồng Liễu

Ngày xưa rồi cũng đi qua
Dấu chân kỷ niệm nhạt nhòa nắng mưa
Đường qua lối cũ trường xưa
Ai quên, ai nhớ tiễn đưa một ngày
Bây giờ lối ấy còn ai
Hoàng hôn áo trắng còn bay cổng trường?
Bồi hồi nhớ nhớ thương thương
Biết bao kỷ niệm còn vương một thời…!
Bảng đen phấn trắng cả đời
Những câu thơ cũ cắt rời từ khi…
Thôi đành đếm bước quay đi
Thu tàn đông đến còn gì mà mơ!
Xa rồi để nhớ thẫn thờ
Những ngày còn lại thôi chờ…tiếng ve
Quay vòng dĩ vãng lặng nghe… !
Tiếng chuông báo tiết như se thắt lòng!

21. Hoài niệm áo trắng ngày xưa – Hoàng Thanh Tâm

Thả trôi cánh phượng ngày hè
Trên cành khản giọng con ve kêu buồn
Ngày xưa mơ ước chuồn chuồn
Tiếng cười khúc khích tâm hồn bổng bay

Thòm thèm những túi ô mai
Học trò đùa cợt tương lai mong chờ
Áo trắng tung một trời thơ
Bao nhiêu hoài niệm giấc mơ xếp hàng

Sân trường còn mãi nắng vàng
Thầy cô ngày ấy muôn vàn nhớ nhung
Tìm về ký ức bâng khuâng
Bạn bè nhắc nhớ những lần chia tay

Màu mực lưu bút dần phai
Vọng về bạn cũ trường đây kiếm tìm
Vỉa hè thánh thót tiếng chim
Khát khao cười nói nỗi niềm cố nhân.

22. Mái trường xưa – Trần Văn Lợi

Biết tuổi thơ có trở lại hai lần?
Để tiếng trống chiều nay thêm thương nhớ
Tôi như chiếc lá bàng sau bão gió
Đợi âm thầm hình bóng tuổi xưa yêu.

Tôi nhớ từng viên ngói phủ mờ rêu
Lũ chim sẻ ê a ngoài cửa sổ
Những hàm số ngổn ngang trên trang vở
Bài viết nào xộc xệch mấy câu văn.

Quả bàng non ấp ủ những tháng năm
Tôi đợi hoài ước mơ chưa chín nổi
Cái đáo, hòn bi, tiếng chim vồi vội
Trốn tìm nhau ngang dọc tiếng nói cười.

Nắng nghịch ngầm giấu nét chữ xinh tươi
Mưa hờn dỗi tìm mấy ngày chẳng thấy
Cái bím tóc đuôi gà hoe hoe ấy
Còn cong môi ngúng nguẩy nữa hay không!…

Đâu bài thơ tôi viết mãi chưa xong
Thời gian lấp kín dần bao trang vở
Hoa bàng trắng rồi đến mùa phượng đỏ
Và tóc thầy bụi phấn cứ trắng hơn.

Giữa cuộc đời bè bạn vắng nhau luôn
Để mỗi bận hoa cúc vàng trước ngõ
Tiếng trống xui nhớ nôn nao trường cũ
Thơ gieo vần bát ngát sắc vàng thu…

Thơ 20/11 Ngày nhà giáo Việt Nam

23. Viết cho ta một góc sân trường – Phan Thành Lanh

Thêm một lần ta đặt bút làm thơ
Thả câu chữ theo lá bàng rơi thoảng
Tặng riêng ta làm hành trang năm tháng
Góc sân trường thơ thẫn cánh chim bay.
Ngày qua ngày nghe riết cũng hay hay
Tiếng trống trường, những nô đùa, bài giảng
Có đôi khi… bóng áo dài xa – thoáng
Nghe mênh mang …tuổi hạ thuở – xa – nào.
Cũng có ngày trời đất chẳng ra sao
Nắng hâm hấp mưa xồn xồn quái lạ
Bãi xe ta cũng cựa mình rôm rả
Chú, anh ơi dắt hộ chiếc xe…hì.(cười)
Mùa hạ về ngheve hát lâm li
Ngắm phượng hồng xênh xang khoe áo mới
Ta nghe ta … một thời lưu bút gợi
Cũng bâng khuâng khi từng lớp ra trường.
Mùa theo mùa tâm trạng xếp theo chương
Có phần ghi: Trách cuộc đời đau đáu
Phần to hơn: Cảm ơn thầy đã tạo
Cho thằng ta cơm, áo sống qua ngày.
Ngẫm lại: Cười những sự kiện không may
Thôi chết rồi chú ơi! con …mất vé
Mặt nữ sinh đỏ hồng, khe mắt lệ
Bất chợt lòng nghe xao xuyến thương thay.
Và cứ thế ngày cứ lại qua ngày
Ta thuộc làu những tay thon, xe máy
Cả cái TÊN cũng từ lâu quên khuấy
Miệng thầm cười tên mới… “CHÚ XE ƠI”.

Hy vọng với tổng hợp những bài thơ 20/11 JAMJA vừa chia sẻ đã giúp bạn lựa chọn được một bài thơ ý nghĩa để làm báo tường dành tặng thầy, cô trong ngày Nhà giáo Việt Nam sắp đến. Chúc bạn và thầy cô có một ngày lễ đặc biệt ý nghĩa và vui vẻ!

Tuyển chọn 20+ bài thơ 20/11 làm báo tường mới nhất năm 2019
2 (40%) 1 vote[s]

Comments

comments